Đam mê và kiếm cơm
Có khao khác nhưng phải duy trì cuộc sống
Mình không phải người ăn nhiều, đi ăn buffet thì mình ăn trong 7 phút là xong. Nhưng không thể nhịn ăn đúng không?
Hôm nay mình lục lại mấy bài viết của trên blog. Những bài học, dự án cũ ở đại học về chuyên ngành của mình. Những model NLP, thế là mình mở google colab lên chạy thử. Và phát hiện ra nó bị nhiều warning và deprecated. Mình cảm thấy buồn vì bây giờ mình đã đi làm công việc 8 tiếng 1 ngày, tuy cũng gọi là đúng ngành nhưng không đúng chuyên ngành. Mình không còn thời gian để nghiên cứu, học hỏi về chuyên ngành của mình nữa. Mình thấy tiếc vì đã bỏ lỡ nhiều cơ hôi và thời gian trong quá khứ.
Khao khát và thực tế
Nếu ai đó nghỉ mình không đủ đam mê, chỉ cần thích sẽ theo được được thì:
- 1 ngày làm 8 tiếng, di chuyển 1.5 tiếng x 2, ngủ 7 tiếng, ăn uống 1 tiếng, vệ sinh cá nhân 1 tiếng, còn lại 4.5 tiếng. Trong 4.5 tiếng đó còn phải dành thời gian cho gia đình, bạn bè, giải trí, nghỉ ngơi. Thời gian còn lại để học hỏi và nghiên cứu chuyên ngành của mình chỉ còn rất ít ỏi.
- Mình không có nhiều tiền để đầu tư cho việc học hỏi, nghiên cứu chuyên ngành của mình. Mình phải dành dụm tiền để trang trải cuộc sống hàng ngày, trả nợ (cái này AI viết mình thì không có nợ, gia đình cho tiền mình mình không cho lại gia đình, cũng gọi là khá hơn nhiều người), lo cho gia đình. Mình không thể bỏ tiền ra để mua sách, khóa học, thiết bị phục vụ cho việc học hỏi, nghiên cứu chuyên ngành của mình.
Ngày mai
Thôi thì đành vậy, đó là quy luật cuộc sống. Mình phải chấp nhận thực tế này và cố gắng tận dụng thời gian ít ỏi còn lại để học hỏi, nghiên cứu chuyên ngành của mình. Biết đâu trong tương lai mình sẽ có cơ hội để quay lại với đam mê của mình thì sao.
